Nỗi buồn thất nghiệp của cô sinh viên Văn khoa
https://dlcuocsong.blogspot.com/2013/10/noi-buon-that-nghiep-cua-co-sinh-vien.html
![]() |
| Hãy theo đuổi đam mê rồi thành công sẽ theo đuổi bạn |
Bước chân vào giảng đường đại học cô vui lắm, bao mơ
mộng, tất cả đó giờ đây đã dần vỡ theo những tháng ngày mòn mỏi chờ việc làm. Một
năm với nhiều ý nghĩ và có đôi khi ý nghĩ về cái chết xuất hiện.
Những lúc buồn cô chỉ biết cười cho qua chuyện, rồi
cũng không thể mãi nở nụ cười khi buồn phiền, lúc cô đơn, ngồi một mình khi chiều
về, khi đêm muộn cô mới dám khóc. Cũng không thể khóc thành lời, bởi cô sợ mọi
người trong nhà nghe thấy. Bốn năm ăn học, ra trường bao mơ mộng, những thứ cô
và bạn bè vẽ ra ngày bước chân vào giảng đường đại học, bao sắc màu rực rỡ đã
phai nhạt sau những tháng ngày ra trường. Cô biết có rất nhiều người như mình,
nhưng buồn lắm chứ, kêu than, trách móc số phận với mọi người nhiều cô cũng thấy
ngại, càng kêu càng buồn, lại bị nói hay than vãn.
Cô sinh ra chưa mang lại cho ai được nụ cười an
bình, hạnh phúc dù là nhỏ nhất, tất cả chỉ là nỗi buồn phiền, sự lo lắng in hằn
trên đôi mắt của bố mẹ. Hôm nay, khi cô bước chân ra đi, bố không dám nhìn,
tránh mặt, mẹ cũng không đưa ra xe như mọi lần, một mình cô xách vali, nhìn lại
bố mẹ đằng sau. Cô không dám khóc, sợ bố mẹ cũng khóc theo. Lên xe cô cúi vội bởi
không cho mình khóc nhưng nước ở đâu cứ rơi trên tay cô, không ngăn được dòng
nước mắt đó.
Cô chỉ mong chiếc xe chạy thật nhanh bởi không muốn
ai nhìn mình khóc. Cô không biết sau chuyến đi này rồi cuộc đời sẽ như thế nào,
bi quan, chán nản, hàng đêm nghĩ những chuyện không đâu, nghĩ mãi và cuối cùng
chỉ là ngõ cụt của nỗi lo lắng, nỗi lo của cô gái ra trường hơn một năm nhưng
chưa xin được việc.
Sinh ra trong gia đình nhà nông, cố gắng học, phấn đấu,
không muốn phải quay lại cảnh khổ cực của bố mẹ, nhìn mẹ gần 50 mà lưng đã
còng, lúc trái gió trở trời chỉ nằm một chỗ. Bố mòn mỏi làm việc lo cho vợ con.
Cuộc sống vất vả đó cô không muốn mình lại phải trải qua, đã gắng học, nghĩ rằng
học là con đường duy nhất giúp cô.
Bước chân vào giảng đường đại học cô vui lắm, bao mơ
mộng, tất cả đó giờ đây đã dần vỡ theo những tháng ngày mòn mỏi chờ việc làm. Một
năm với nhiều ý nghĩ và có đôi khi ý nghĩ về cái chết xuất hiện. Cô hy vọng về
một công việc của cô cử nhân Văn khoa càng ngày càng đi vào ngõ cụt, tương lai
mờ mịt, hy vọng cháy bỏng bao nhiêu cũng bị nỗi lo đẩy lùi theo thời gian.
By Thương
