Lần vuốt ve thứ 100
https://dlcuocsong.blogspot.com/2013/08/lan-vuot-ve-thu-100.html
Có một chàng trai và một cô gái, họ yêu nhau hết sức thắm thiết. Có một ngày, cô phải chuyển nhà tới một thành phố rất xa, anh vô cùng đau lòng, nhưng không dám giữ cô lại. Thành phố kia có cha mẹ của cô, họ có cuộc sống rất đầy đủ, còn anh thì cái gì cũng không có. Cho nên anh không dám giữ cô, vì anh sợ cô sẽ khổ. Anh cuối cùng chỉ im lặng.
Cô đã quyết định, chỉ cần nhận được điện thoại của anh là sẽ từ bỏ tất cả để trở về.
Còn cô thì cứ đợi anh mở miệng giữ mình lại, cô đợi và đợi, đợi cho đến lúc lên máy bay, anh cũng không hề nói.
Trước lúc lên máy bay, cô đưa cho anh một con lợn bông
nhỏ, cô nói “Nhớ em, thì hãy xoa đầu nó một lần”. Sau đó cô bước lên máy
bay mà không hề quay đầu lại.
Trời đang trong xanh thì đột nhiên mưa, anh vừa khóc
vừa nhìn chiếc máy bay cất cánh, chính lúc ấy, anh đột ngột phát hiện
mình đã phạm một sai lầm đáng sợ, anh quên không hỏi cô địa chỉ và số điện thoại của cô ở nơi ở mới.
Thế là từ đó anh bắt đầu chờ đợi, ngày ngày ôm lấy
chiếc điện thoại không dời, anh nghĩ cô nhất định sẽ gọi điện về. Nhưng
không có, mãi mà không có.
Lúc anh nhớ cô, anh lại mang con lợn bông ra xoa đầu,
anh xoa đầu nó hết lần này đến lần khác, nhưng chỉ càng làm cho mình nhớ
thêm.
Anh đợi cô tròn ba tháng, sau đó chuyển thành tuyệt
vọng. Anh cảm thấy cô hình như đã quên anh mất rồi, thậm chí anh bắt đầu
hận cô.
Anh ôm lấy con lợn bông, nghĩ một lúc, rồi đành ném nó ra ngoài cửa sổ.
Anh bước ra khỏi phòng, từ giây phút đó anh quyết định quên đi tình yêu này. Quan trọng với anh bây giờ là bắt đầu lại.
Anh ôm lấy con lợn bông, nghĩ một lúc, rồi đành ném nó
ra ngoài cửa sổ. Ném đi tất cả những ký ức về cô. Anh từ đây cũng không
nhìn lại qua khứ nữa.
Sáng sớm ngày thứ hai, có một người làm công đến dưới
lầu dọn dẹp vệ sinh. Bà ta nhìn thấy một con lợn bông, bà ta ôm lấy nó,
vuốt ve, đột nhiên con lợn bông động đậy, miệng nó từ từ mở, rồi nhả ra
một mảnh giấy. Trên mẩu giấy là địa chỉ và số điện thoại của cô gái.
Con lợn bông ấy là người trong xưởng đồ chơi phải mất rất nhiều tâm huyết mới làm ra món quà đặc biệt này cho cô . Nếu như xoa đầu nó một trăm lần, nó sẽ nhả ra mảnh giấy cô viết. Cô đã âm thầm quyết định, chỉ cần nhận được điện thoại của anh là sẽ từ bỏ tất cả để trở về, không chia tay anh nữa.
Nhưng anh cuối cùng chỉ vuốt ve nó 99 lần.
Người làm công nghĩ : Con lợn bông này thích như vậy,
nên đem nó về cho con mình chơi. Bà ta ôm con lợn bông, quẳng đi mảnh
giấy.
Anh và cô từ đây đã để tuột mất một nửa cuộc đời.
Nguyễn Hữu Học ST

